Tiểu phẩm: Trượt bữa tiết canh

Tiểu phẩm: Trượt bữa tiết canh
Các làng Bắc bộ, thường gặp nhau, dân làng đều vồn vã chào hỏi nhau, nhất là với các cụ cao niên, đều chào tợn, chào hỏi hết sức lễ phép và thường chào các cụ mấy câu theo mẫu sau đây: Lạy cụ ạ; con chào cụ cụ ạ; cụ đi đâu đấy; cụ dùng cơm chưa? Và các cụ đều tăm tắp đáp lại câu sau:
– Không dám!
Ý là các cụ khiêm tốn.
Nhà kia nuôi con lợn, chuyên ăn cám và rau, chín tháng mới nặng 60 kg. Lợn ấy thì quý lắm, thịt bổ béo và không độc hại, quý nhất là cỗ lòng và tiết canh.
Con lợn được đụng phần, các nhà chung nhau, mua về cho vào tủ lạnh ăn dần. Riêng cỗ lòng và tiết, thì mọi nhà làm bữa đánh chén chung và tất nhiên mời khách thân quen cùng hưởng..
Sau khi ngả con lợn và chia bôi phần xương thịt xong, đến công đoạn xử lý lòng tiết, đánh được tổng cộng 21 bát tiết, tiên canh đỏ au và đông cứng, xách lên được. Chủ nhân chạy ngược xuôi người đến đánh chén. Đúng lúc nó đang bước thấp bước cao ở đường làng, thì gặp ngay cụ kia và nó vội vàng:
– Lạy cụ ạ. Cụ xơi cơm chưa ạ?
– Không dám! Cảm ơn ông, tôi dùng bữa rồi.
Và cụ bước. Khi đi bước rồi, cụ gặp mấy cụ đi ngược chiều, nghe họ tứu tít bàn luận, mới hay họ đang tới dự bữa lòng lợn tiết canh, cụ thì phán lòng non sẽ ròn, tiết canh sẽ mát và bổ, đỏ au và đông đặc. Cụ ta nghe thấy vậy, tiếc quá, biết thế mình chả “Không dám”, thì không trượt bữa cỗ tiết canh long lợn!

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *