Tiểu phẩm: Lạy cụ ạ

Tiểu phẩm: Lạy cụ ạ!
Vùng quê tôi họ khoái được là ông, là cụ người ta. Làng có lệ, năm chục tuổi đã vào hội các cụ. Lên cụ rồi, đi đứng phải khoan thai, lưng còng còng xuống, mồm cố để tí lông, người ta vẫn quen gọi là râu.
Vị kia khá máu, mười sáu tuổi đã cưới, cưới vợ chạy bụng và vợ chồng bằng tuổi nhau. Đến thế hệ con, rồi cháu cũng máu mê vậy. Năm vợ chồng gần năm chục, thì có chắt. Dù chưa vào hội các cụ, nhưng vì có chắt rồi, ra đường, ối người gọi cụ bằng cụ. Thí dụ gặp ở đường làng, dân làng chào róng rả:
– Cụ ạ!
Cụ lịnh lãm đáp từ họ:
– Không dám.
Thế quái nào khi hai cụ gần bước sang tuổi 49, cụ bà bụng bỗng dưng lại mưng mửng. Mới đầu dân làng còn phân vân, nghĩ bụng cụ bà bị báng, bụng giun. Nhưng rồi tháng thứ tư, đầu thứ năm, nhìn là biết ngay, không phải bang hay giun.
Từ đầu tháng thứ sáu, cụ bà không dám bước chân ra đường, còn cụ ông, ló mặt ra là dân làng róng rả chào:
– Lạy cụ ạ!
Họ còn hỏi rõ mát:
– Thế mấy tháng nữa, cụ lại có thêm chắt nữa ạ?
Ông cụ ta cũng tẽn và từ ấy, cụ bắt chước cụ bà, chả ai dám bén mảng ra đường.
Làng tôi, lên cụ rồi nó khổ thế đấy! Sợ nhất là câu chào, lạy cụ ạ.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *