Như đã hứa với các bạn tôi tiếp tục đăng tải những bài thơ viết về nỗi đau sau chiến tranh

Như đã hứa với các bạn tôi tiếp tục đăng tải những bài thơ viết về nỗi đau sau chiến tranh . Mong các bạn đọc và suy ngẫm !
TÌNH YÊU
Tôi yêu đất
Nên tôi đi đánh giặc
Giặc chạy rồi,không còn đất để yêu!
Bom Mỹ dỗi mấy lần, nhà tôi không mất
Lại tan trong dự án tiền nhiều
Tôi yêu nước
Nên tôi đi đánh giặc
Giặc chạy rồi,không còn nước để yêu !
Con sông làng tôi sặc mùi hóa chất
Từ những khu công nghiệp nước ngoài !
Tôi yêu người nên tôi đau khổ
Tưởng tình yêu nơi ấy chốn thanh bình
Nào ngờ đâu toàn là bão tố
Và gập ghềnh chông chênh,chông chênh !
Tình yêu ! ai mua tôi bán cho
Bởi lương tôi không đủ tiêu mươi ngày trong tháng
Không !
Không !
Tôi không bán đâu
Tôi giữ làm kỷ niệm
Về một thời tôi đã từng yêu
Vĩnh Phúc , 1999
TVT
Tôi tôn trọng người bạn già đã gửi tôi tập thơ pho to này tên tác giả bài thơ được viết tắt . Dù tôi biết và chắc rất nhiều bạn đã có tuổi yêu thơ cũng biết tác gỉa bài thơ TÌNH YÊU
Đau quá phải không các bạn ? Giặc tàn phá nhà không mất nhưng lại mất vì tiền . Còn nước vâng ở đây rất hình tượng : Đất đai và nước sông – ĐẤT NƯỚC .
ĐẤT NƯỚC bây giờ như thế đó đuổi thằng giặc này đi rước thằng giặc khác về không đạn bom khói lửa mà lại tan nát tả tơi
Kết quả là người dân không còn ĐẤT-NƯỚC ĐỂ YÊU ! ! !

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *